Hiển thị các bài đăng có nhãn Ý HAY. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ý HAY. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

“Ma trận” biển báo giao thông: Đánh bẫy lái xe

Trong những ngày qua, từ nguồn tin của bạn đọc, PV Thanh Niên tiếp tục đi ghi nhận thực tế và nhận thấy những phản ánh này hoàn toàn chính xác, đáng để các cơ quan chức năng tiếp thu, chấn chỉnh, tránh để người đi đường bị cảnh sát giao thông (CSGT) phạt oan, góp phần đảm bảo trật tự an toàn giao thông.
 
Biển báo cấm đi ngược chiều vô bổ trên đường Nguyễn Văn Quỳ (Q.7)
Biển báo hại tài xế
Những người thường xuyên lưu thông trên đường Nguyễn Văn Quỳ (Q.7), hướng đi vào cảng rau quả, rất bức xúc vì một biển báo cấm đặt giữa đoạn đường này.
 
Biển báo hướng dẫn đường kiểu này không tài nào vừa chạy vừa đọc (Ảnh chụp trên đường Nguyễn Thị Minh Khai Q.1) - Ảnh: Minh Nam
Có mặt vào chiều 11.5, chúng tôi nhận thấy, hai bên đường dưới dạ cầu Phú Mỹ có hai chiều đi vào và đi ra. Trong khi chiều đi ra, người điều khiển phương tiện giao thông đi bình thường, thì chiều đi vào (đường Nguyễn Văn Quỳ) lại gây ức chế cho người dân. Khi xe chạy đến giữa con đường, mọi người nhìn thấy tấm biển báo đường một chiều! Khi nhìn thấy biển báo này, nhiều người đi xe gắn máy và ô tô bất ngờ, thắng xe lại… nhìn nhau và tiếp tục cho xe chạy tiếp. Thấy chúng tôi trố mắt nhìn hàng đoàn xe to, xe con, xe gắn máy chạy vào đường cấm, anh Năm - một người dân gần đó - cười: “Dù biết là đường cấm, nhưng họ bắt buộc phải chạy tiếp thôi, vì không biết cho xe đi hướng nào, khi một bên là khu dân cư, bên kia là hố sâu ngăn cách hai chiều, còn quay đầu lại thì cũng đi ngược chiều”.

Đang chạy tốc độ cao mà bắt giảm tốc đột ngột như vậy rồi lại phải đạp ga lên cầu, đố tài xế nào xử lý cho kịp. Biển báo này báo hại tài xế

Lái xe Đỗ Hiếu Nghĩa


Chỉ tay về phía tấm biển cấm đặt “vô duyên” giữa tuyến đường, anh Năm ngao ngán: “Có lẽ biết biển cấm tréo ngoe như vậy nên mấy anh CSGT cũng ít khi đứng đây phạt. Chứ nếu bị phạt thì tài xế chẳng cãi gì được!”.
Ông Nguyễn Văn Lý, tài xế xe khách 45 chỗ, bức xúc vì sự mập mờ của biển báo, khiến ông bị CSGT phạt oan uổng. Ông kể trên một số tuyến đường như Bình Long, Phan Anh… (Q.Tân Phú) có cắm biển cấm xe 7 tấn, 8 tấn… Khi ông cho xe chạy vào những tuyến đường này thì bị CSGT thổi phạt, giam bằng lái. Trong khi đó, tại một số tuyến đường khác như: Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi… thì biển báo ghi rõ ràng: cấm xe chở khách bao nhiêu chỗ và cấm xe tải bao nhiêu tấn để tài xế biết đường mà đi…
Một bạn đọc khác thắc mắc, đoạn QL 13 hướng từ ngã tư Bình Phước về ngã tư Bình Triệu có đoạn đang từ 2 làn xe đột ngột chia thành 3 làn xe, nhưng không có biển báo phân chia làn đường.
“Trường hợp không có biển báo chia làn, xe ô tô được lưu thông tất cả các làn trừ làn trong cùng dành cho xe gắn máy, thô sơ. Khi bị CSGT phạt, tôi lập luận như vậy thì CSGT vẫn cứ phạt lỗi lấn tuyến, với lý do “không có biển báo thì không được đi" và thòng thêm câu "trừ khi xe đông" vào biên bản”, anh Trần Văn Quang, tài xế xe ô tô, bức xúc.
 
Biển báo đường nhiều chỗ ngoặt (biển bên trên) không theo thông lệ quốc tế, gây khó hiểu
Không biết chạy đường nào
Ngày 11.5, chúng tôi có mặt trên đường Nguyễn Văn Linh, đang chạy với tốc độ 60 km/giờ thì ngay đoạn đường dẫn vào cầu Phú Mỹ, biển báo tốc độ chỉ còn 30 km/giờ trong khi ba làn đường hoàn toàn trống trải, không nằm ở khu dân cư đông đúc. Ngay cạnh đó, một chiếc xe CSGT bắn tốc độ nhưng ngụy trang (cốp sau mở trông giống như một chiếc xe hỏng đang sửa chữa). Đi một đoạn nữa ngay khúc cua, dưới chân cầu xuất hiện hai CSGT đứng chặn xe vi phạm. Cứ mỗi lần đèn tín hiệu bật sang màu xanh là y như rằng tài xế liền bị CSGT “hỏi thăm”. Vừa nộp tiền phạt xong, anh Đỗ Hiếu Nghĩa (một tài xế) tỏ ra bức xúc cực độ: “Đang chạy tốc độ cao (60 km/giờ) mà bắt giảm tốc đột ngột như vậy rồi lại phải đạp ga lên cầu, đố tài xế nào xử lý cho kịp. Biển báo này báo hại tài xế”.
Anh Nguyễn Văn Hiến (một tài xế xe tải) bức xúc: “Ai chẳng muốn tuân thủ luật lệ giao thông. Cứ thử lái xe ở VN xem có dễ tuân thủ luật lệ biển báo giao thông? Điển hình như tại giao lộ Tôn Đức Thắng - Hàm Nghi (Q.1), có bảng cấm xe tải quẹo phải bị cây cối che khuất, nhưng đèn tín hiệu giao thông lại cho phép quẹo phải không có bảng phụ (cấm xe tải). Cấm hay không cấm không rõ ràng và mấy anh CSGT cứ thế mà thổi phạt”.
Tiếp xúc với PV Thanh Niên, nhiều tài xế tỏ ra bức xúc, trong đó nhiều nhất thường phàn nàn về những tuyến đường lớn có nhiều làn xe lưu thông như Cộng Hòa, Trường Chinh, Nguyễn Văn Linh… “Trước mỗi giao lộ chỉ thấy biển báo làn xe con, xe tải, xe trên 30 chỗ… đi thẳng. Bỗng dưng đến gần giao lộ kế tiếp thì làn đường dành cho xe con (làn trong cùng bên trái) chuyển thành làn rẽ trái đột ngột làm xe đang lưu thông đi thẳng không biết phải chuyển làn như thế nào khi bên phải là dòng xe dày đặc. Nếu thắng lại chờ thì bị xe sau bóp còi la ó, nếu đạp ga thì dễ lãnh vé phạt!”, anh Nguyễn Thành Long phản ánh.
Loạn biển báo
Một chuyên gia trong lĩnh vực giao thông (đề nghị không nêu tên) khẳng định: “Biển báo giao thông ở VN hiện nay đầy rẫy bất cập và khó hiểu”. Ông phân tích biển báo “chỗ ngoặt nguy hiểm” không theo thông lệ quốc tế; hay biển “giao nhau với đường không ưu tiên” sao không gọi là biển báo đường ưu tiên cho ngắn gọn, dễ hiểu; hay nhiều nơi cắm biển báo hình tam giác ngược (bên trong không ghi chữ), theo luật đây là biển nguy hiểm giao nhau với đường ưu tiên, phải nhường đường cho xe trên đường ưu tiên như vậy sao không ghi chữ “Nhường đường” (YIELD, hay GIVE WAY) như ở các nước; biển báo tốc độ lâu lâu mới xuất hiện trong khi các nước cứ ba cột đèn lại xuất hiện một biển báo hoặc họ sơn luôn xuống làn đường. Đó là chưa nói đến một số biển báo hình vuông màu xanh nước biển tự “đẻ” thêm trùng với một số biển hình tam giác làm rối rắm thêm tình trạng biển báo hiện nay.
Vị chuyên gia này còn cho biết trên QL 22, đoạn ngã tư Trung Chánh và ngã ba Bùi Môn xuất hiện chữ “STOP” vô lý, vì đây là tuyến đường ưu tiên. Đúng ra, phải đặt chữ “STOP” trên đường không ưu tiên giao cắt với QL 22, để tài xế khi từ đường này ra thì phải dừng lại quan sát trước khi băng ra cho an toàn.
Cũng trên QL 22 (đoạn từ ngã tư An Sương đến cầu vượt Củ Chi, dài khoảng 25 km) chỉ có 1 biển báo duy nhất cho xe con đi chung vào làn xe tải làm nhiều xe ô tô con chen nhau kẹt cứng trên một làn đường không dám tận dụng làn đường ô tô tải đang trống. Ngoài ra, trên một số tuyến đường cắm biển báo khoảng cách giữa xe ô tô trước cách xe ô tô sau 8m (thường xuất hiện ở các trạm thu phí) hay cách 30m ở một số tuyến đường quốc lộ.
Biển báo vậy, theo vị chuyên gia này, rất dễ gây hiểu lầm và hoàn toàn trái với quy định về lái xe an toàn, khoảng cách xe trôi trong thời gian 1 giây (ở tốc độ 50 km/giờ) là 14m, đường ướt là 28m. Thường xe sau thắng chậm hơn xe trước 1 đến 2 giây, để đảm bảo an toàn ở tốc độc 50 km/giờ, khoảng cách an toàn giữa xe sau và xe trước phải là 50m.
“Những bất hợp lý về biển báo trên rất cần được các cơ quan chức năng lưu tâm sớm xem xét, chấn chỉnh nhằm đảm bảo trật tự an toàn giao thông mà chúng ta đang cố gắng thực hiện”, vị chuyên gia này đề nghị.

Cần sửa Luật giao thông đường bộ
Theo LS Nguyễn Thành Công (Đoàn luật sư TP.HCM), Luật GTĐB của ta hiện nay có nguồn gốc từ phương tiện giao thông đường bộ trước đây có tốc độ thấp, lượng người và phương tiện ít, thô sơ nên quy định biển báo được đặt về bên phải đường giao thông với các kích cỡ nhỏ. Để biển báo phù hợp với tình hình hiện nay thì cần quy định lại trong Luật GTĐB về vị trí biển báo trên cao, ngang đường, kích cỡ chữ đủ lớn để có thể quan sát từ xa. Kể cả quy định cụ thể số lượng biển báo trước khi đến mục tiêu cần báo, tạo sự chủ động cho người tham gia giao thông và định nghĩa lại các hình vẽ theo tập quán và thông lệ quốc tế để có thể hòa chung vào dòng chảy của thế giới.
 
Nên bỏ bớt những biển báo không theo thông lệ quốc tế như trong ảnh


Nguồn : Thanhnien,online

Vấn nạn tắc đường ở thủ đô

Tuyến phố Vương Thừa Vũ dài khoảng hơn 1 km, từ đường Trường Chinh đến ngã ba Hoàng Văn Thái, chiều ngày 20-10 vừa qua người đông như chảy hội. Lòng đường, vỉa hè, không còn chỗ len chân. “Dòng sông” người phố Vương Thừa Vũ cứ dậm chân tại chỗ hơn bốn giờ đồng hồ.


Lí do: tắc đường. đây là kỉ lục ở cái khu phố này. Thực ra, phố này ngày nào chả tắc đường. Sáng tắc, chiều tắc vào giờ đi làm và tan tầm. Vì cứ khoảng từ 5 giờ đến 6 giờ, đường đã hẹp lại đi hai chiều, một bên chiếc xe rác to đùng, một bên chiếc xe ba gác thu gom rác đỗ chềnh ềnh, anh công nhân vệ sinh từ từ nhặt từng túi rác bỏ vào xe và chậm rãi đẩy chiếc xe lăn đi từng đoạn một. Thế là xe nọ phải chờ xe kia. Ô-tô, còn xe máy, xe đạp mạnh ai nấy đi.
Năm 2007, người ta phân luồng, phố Vương Thừa Vũ chỉ cho xe ô-tô đi một chiều từ ngã ba đường Trường Chinh rẽ vào, nên không mấy khi ùn tắc. Sang năm 2008, người ta lại dỡ biển cấm đi ngược chiều, thế là nạn ùn tắc thường xảy ra.
Hiện tượng ở phố Vương Thừa Vũ chỉ là một điểm tắc cục bộ.
Những năm 80 thế kỉ XX trở về trước ở Hà Nội ít khi người ta gặp cảnh “tắc đường” trừ vài điểm có công trường xây dựng. Có chăng chỉ xảy ra ở cầu Long Biên, rồi dần dà lấn sang cầu Chương Dương. Còn bây giờ, chuyện tắc đường trở thành “cơm bữa”, không ở đường này thì đường khác.
Người ta cũng bỏ ra không biết bao nhiêu tiền của, công sức để tìm ra nguyên nhân. Nào báo chí lên tiếng, nào hội thảo, hội nghị, rồi cả Nghị quyết này, Quyết định khác, nhưng tắc đường vẫn triền miên. Hầu như mọi ý kiến đều nghiêng về đổ lỗi cho kết cấu hạ tầng. chưa đáp ứng được rồi ý thức của người dân chưa chấp hành nghiêm chỉnh luật giao thông. Nhưng có một nguyên nhân khác mà lâu nay ít người nhắc tới. Đó là quy hoạch.
Hà Nội ngày xưa làm gì có nhà cao bảy, tám tầng. Có người còn cho rằng, nền đất Hà Nội yếu, không thể xây cao quá sáu tầng. Còn bây giờ, nhà mười lăm, hai mươi tầng nhan nhản. Sắp tới Hà Nội còn có nhà cao nhất Đông Dương. Hà Nội phát triển, Hà nội to đẹp ai cũng tự hào. Song, nhìn lại, thấy Hà Nội chật chội quá, chắp vá quá. Hà Nội ngày xưa người ta quy hoạch chỉ cho khoảng vài trăm nghìn người. Bây giờ Hà nội bao trùm cả Hà Tây, dân số trên sáu triệu người. Dân số tăng, tất yếu dẫn đến chuyện các phương tiện đi lại tăng.

Tắc đường ở Hà Nội
Ngày xưa, các khu trung tâm Hà Nội như quận Hoàn Kiếm, Ba đình mấy khi tắc đường, bởi các khu vực này làm gì có nhà cao mươi mười lăm tầng. Không có nhà cao tầng, không phát sinh dân số, không tăng các phương tiện giao thông. Việc quy hoạch giao thông các khu trung tâm này hợp lí. Tất cả các con đường đều cho xe đi một chiều. Dòng chảy giao thông vì thế mà không bị ùn tắc. Việc bố trí các cơ quan hành chính, tài chính, dịch vụ cũng tập trung ở trung tâm làm cho mật độ giao thông tăng lên. Đành rằng Hà Nội phát triển phải có nhiều nhà cao tầng, phải tập trung các trung tâm kinh tế. Đó cũng là quy luật của quá trình đô thị hoá.
Hà Nội vào thập niên chín mươi của thế kỉ XX chắc cũng chưa đến nỗi khan hiếm đất đai. Giả sử, việc quy hoạch Hà Nội có tính đến chuyện tắc đường, thì ngày nay đâu phải lo chuyện đường sá. Giả sử ngày ấy, việc quy hoạch các nhà cao tầng tại các khu trung tâm ít đi, thì việc đi lại ngày nay đâu phải lo chuyện tắc đường. Hà Nội cũng đã xây dựng nhiều khu dân cư cao tầng. Khu Linh đàm, Định Công, Bắc Thăng Long, Nhân Hoà, Trung Chính, Nam Trung Yên, làng quốc tế Thăng Long, Mỹ Đình v.v... nhà cao tầng xếp hàng thẳng tắp. Nhưng chuyện tắc đường lại xảy ra. Kinh tế phát triển. Đời sống người dân được nâng lên. Nhu cầu về các phương tiện đi lại tăng lên. Bây giờ người Hà Nội ít đi xe đạp. Đi xe máy là chuyện bình thường. Còn số lượng ô-tô thì tăng lên mỗi năm. Các khu dân cư nói trên không hiểu mươi năm nữa còn chỗ cho người có xe ô-tô đỗ. Đành rằng lúc này, nhu cầu cấp thiết và quan trọng nhất vẫn là làm sao có nhiều căn hộ để tái định cư. Các nhà đầu tư bất động sản, cái tính toán đầu tiên vẫn là kinh tế. Xây được nhiều nhà, có được nhiều căn hộ mới có lãi. Khi xây dựng các khu dân cư, hẳn các nhà quy hoạch, xây dựng đã tính toán được số dân sẽ đến ở, số hộ gia đình, số người lớn, trẻ em, nhu cầu sinh hoạt, đi lại, việc học hành, cơm nước, chợ búa của người dân. Nếu những nhu cầu thiết yếu của người dân ơ các khu dân cư này được đáp ứng tại chỗ thì chắc rằng nạn tắc đường không lan toả và đến nỗi trầm trọng như hiện nay. Bây giờ sáp nhập Hà Tây và Hà Nội, thì thấy người đổ về trung tâm Hà Nội tăng lên nhiều so với người Hà Nội vào Hà Đông làm việc, thêm một tác nhân tắc đường.
Việc quy hoạch giao thông ở những khu mới thành lập như quận Thanh Xuân, Hoàng Mai, Long Biên v.v… nếu được tính toán khoa học, hợp lí thì dòng chảy giao thông sẽ thông suốt. Nên chăng, các con đường đều cho xe ô-tô chạy một chiều.
Hà Nội bây giờ đất nhiều hơn, nhiều khu dân cư mới sẽ hình thành, nếu cơ sở hạ tầng như giao thông, điện, nước, trường học, bệnh viện … không được tính toán cho tương lai xa hàng thế kỉ, thì rồi nạn tắc đường không biết dến bao giờ mới giải quyết xong

Nguồn: Vũ Xuân Thực ( Báo nguoicaotuoi)